tamsumoingay.com

Ở TRONG TÂM CÁI GÌ CŨNG KHÔNG CÓ CÁI GÌ CŨNG KHÔNG NGHĨ NỮA CÓ ĐÚNG KHÔNG

Ở TRONG TÂM CÁI GÌ CŨNG KHÔNG CÓ, CÁI GÌ CŨNG KHÔNG NGHĨ NỮA, CÓ ĐÚNG KHÔNG? KHÔNG ĐÚNG, VẪN LÀ SAI LẦM! TẠI SAO SAI LẦM? BẠN RƠI VÀO TRONG VÔ MINH RỒI...
BẠN NÓI KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM LÀ SAI RỒI, NHƯNG KHÔNG KHỞI TÂM KHÔNG ĐỘNG NIỆM THÌ CŨNG SAI LUÔN
Câu thứ nhất là nói tổng quát: “Cẩu hoặc phi nghĩa nhi động, bội lý nhi hành”. Trong chú giải nói rất rõ ràng: “Tự thử chí tử diệc cập chi, tường ngôn vi ác, triệu họa chi sự, nhị câu thị tổng nhiếp đề cương”. Hai câu này là tổng cương. Ở trong chú giải nói hay: “Động giả manh ư tâm, hành giả kiến ư sự”. Động chính là khởi tâm động niệm, đây là ác tâm, đây là ác ý. “Bội lý nhi hành” là ác hạnh, hoàn toàn tương phản với ba thiện. “Phi nghĩa nhi động”, nghĩa là nghĩa lý, ở trong một chữ này tiêu chuẩn sâu cạn rất nhiều. Tiêu chuẩn của Đại Thừa, cái nghĩa lý này chính là tánh đức. Phàm là ý nghĩ không hợp với tánh đức, đây chính là ý ác, tâm ác. Tiêu chuẩn của tánh đức thì cao. Tiêu chuẩn của Bồ Tát, chúng ta dùng “Đàn Kinh” làm ví dụ để nói, Đại Sư Huệ Năng nói “vốn dĩ không một vật”, chỉ cần có một vật là sai rồi. Cho nên Thiền tông nói: “Niệm Phật một tiếng, phải súc miệng ba ngày còn không sạch”. Họ nói có đạo lý hay không vậy? Có đạo lý. Ở trong tâm vốn dĩ không một vật thì Phật ở đâu ra? Bạn xem, ngay cả niệm Phật cũng là lỗi lầm, trong tâm động ý nghĩ “Phật” thôi thì cũng sai, huống chi là những thứ khác. Chúng ta lại hỏi, ở trong tâm cái gì cũng không có, cái gì cũng không nghĩ nữa, có đúng không? Không đúng, vẫn là sai lầm! Tại sao sai lầm? Bạn rơi vào trong vô minh rồi. Nếu thật sự cái gì bạn cũng không nghĩ thì tương lai bạn sẽ đi về đâu? Sinh về trời vô tưởng. Trời vô tưởng là trời ngoại đạo. Cho nên, bạn nói khởi tâm động niệm là sai rồi, nhưng không khởi tâm không động niệm thì cũng sai luôn. Rốt cuộc phải làm sao? Tổ sư Đại đức thường hay đến chỗ then chốt này thì không nói nữa, bạn tự mình đi tham. Sự tu học Phật pháp, bất luận là Đại Thừa hay Tiểu Thừa, nhớ kỹ một tổng cương lĩnh, tổng nguyên tắc là “định tuệ đều học”. Có định mà không có tuệ, liền đọa vào vô minh. Có tuệ mà không có định, liền đọa vào vọng tưởng. Vô minh, vọng tưởng, hai bên đều không trụ thì đây là định tuệ đều học, cũng gọi là phước tuệ song tu. Mọi thứ rõ ràng là tuệ, như như bất động là định. Khi như như bất động cũng là lúc mọi thứ rõ ràng, khi mọi thứ rõ ràng cũng là lúc như như bất động, đây là chân công phu. Bất kể thuận cảnh nghịch cảnh, thiện duyên ác duyên, đối với họ vẫn không có cản trở. Ngoài không dính tướng, trong không động tâm, rất rõ ràng, rất sáng suốt. Đại Kinh thường nói: “Lặng lẽ chiếu soi, chiếu soi lặng lẽ”, lặng lẽ là như như bất động, chiếu soi là rất rõ ràng. Cho nên đời sống đó là sống trong định tuệ, hoàn toàn không giống với phàm phu. Cái cảnh giới này cao, chúng ta mới học, chắc chắn không đạt được. Không đạt được, vậy tiêu chuẩn của cái nghĩa này, chúng ta hãy hạ thấp xuống, hạ đến tiêu chuẩn thấp nhất, tôi thường khuyên mọi người tuân theo lời dạy của Phật Đà. Đây chính là nghĩa, là trình độ hiện nay của chúng ta. Chúng ta nương vào “Kinh Vô Lượng Thọ”, nương vào “Cảm Ứng Thiên”. “Cảm Ứng Thiên” có thể nương tựa, tuy không phải kinh Phật, nhưng được Ấn Tổ đề xướng. Nội dung mà ông nói bên trong là “chớ làm các việc ác, vâng làm các việc lành”. Trong “Hội Biên” chú giải có nói “tự thanh tịnh ý mình”, đó không có gì khác so với chư Phật Như Lai nói. Đây là sách chúng ta cần phải nương tựa, để thành tựu thiện tâm, thiện ý, thiện hạnh của chúng ta. Cho nên, khởi tâm động niệm, thường xuyên nghĩ xem ý nghĩ này của ta, tư tưởng này của ta, Phật có cho phép hay không? Nếu như ở trong Kinh Phật không cho phép ta nghĩ như vậy, không cho phép ta khởi niệm này, thì cái ý nghĩ này phải mau mau buông xả. Phật ở trong Kinh cho phép chúng ta khởi ý nghĩ này, khuyến khích chúng ta khởi ý nghĩ này, thì cái ý nghĩ này chúng ta nhất định phải khởi.
(Thái Thượng Cảm Ứng Thiên - HT TK- tập 47)
08/10/2019

Gửi bình luận

Tên của bạn *
Email *
Cảm nhận *